Về Bạc Liêu, có ai không thương không nhớ cái vị bánh dân dã quê mình? Cái tên bánh củ cải nghe thiệt lạ tai với người thành phố, vậy mà với dân miệt này, nó là cả một trời thương nhớ, là cái vị quen thân từ thuở còn lon ton chạy theo gánh hàng của má ngoài chợ sớm.
Bánh củ cải, nghe tên mộc mạc vậy đó, mà gói ghém cả cái hồn của người Hoa ở đất Bạc Liêu xưa. Cái vị hăng hăng, nồng nồng đặc trưng của củ cải tươi quyện với bột mì, ngỡ như khó ăn mà lại gây thương nhớ cồn cào. Ai đã ăn một lần thì không thể nào quên được cái mùi thơm dung dị, cái vị quê mùa mà đậm đà nghĩa tình ấy.
Từ gánh hàng ở chợ quê…
Ở Bạc Liêu, người ta thường nhớ về chiếc bánh củ cải được làm theo kiểu truyền thống. Vỏ bánh được tráng mỏng tang như bánh ướt, để lộ lấp ló phần nhân tôm thịt đỏ au bên trong. Người ta cứ thế cuốn tròn lại như bánh cuốn, xếp lên đĩa, rắc thêm chút mỡ hành thơm phức, xanh mướt. Khi ăn, phải có thêm mấy cọng rau diếp cá, vài lá húng quế, xà lách tươi non hái ngoài vườn, rồi chấm vào chén nước mắm chua ngọt pha khéo. Cái vị hăng của củ cải, vị ngọt của tôm, vị béo của thịt, hòa cùng sự tươi mát của rau và cái đậm đà của nước chấm, tất cả tạo nên một bản hòa ca hương vị thiệt là khó quên.
Xem thêm: Hủ tiếu Mỹ Tho, sợi nhớ sợi thương của đất Tiền Giang
Xem thêm: Bánh xèo Cao Lãnh và nỗi nhớ giòn tan miệt vườn Đồng Tháp

…đến chiếc bánh đượm tình ở quán nhỏ nơi phố thị
Vậy mà, cũng là bánh củ cải, lên tới Sài Gòn lại mang một hình hài khác, một cách thưởng thức khác. Người ta không tráng bột mà dùng nước sôi trộn bột, rồi dùng tay nhồi cho đến khi khối bột trở nên dẻo dai, mịn màng. Nhân bánh ngoài tôm thịt còn có thêm củ cải và cà rốt thái sợi mỏng, xào cho thấm thía gia vị.
Bột được chia từng phần nhỏ, cán mỏng, cho nhân vào giữa rồi ép lại thành hình bán nguyệt xinh xắn trước khi đem đi hấp chín. Chiếc bánh khi chín có màu trắng trong, để lộ phần nhân màu hồng cam bên trong, thơm lừng mùi củ cải.
Bánh hấp ăn theo kiểu này lại không cần rau sống, chỉ chan một ít nước mắm ngọt đặc trưng của người miền Tây là đủ. Cái cảm giác cắn một miếng bánh nóng hổi, mềm dai, cảm nhận vị ngọt của nhân tan ra trong miệng, nó lạ lắm, mà cũng ngon lắm. Dù mần theo cách nào, chiếc bánh củ cải vẫn giữ trọn cái hồn cốt của nó – một món quà quê dân dã, ăn một lần là nhớ, là thương, là thấy cả quê hương Bạc Liêu trong từng miếng bánh.

Chiếc bánh củ cải Bạc Liêu, dù là ở gánh hàng rong nơi chợ quê hay trong quán nhỏ nơi phố thị, vẫn đong đầy cái tình của người làm bánh và hồn cốt của đất phương Nam. Nó không chỉ là món ăn cho no bụng, mà còn là cả một trời kỷ niệm, là hương vị tuổi thơ theo ta đi khắp muôn phương. Mỗi lần cắn miếng bánh, là một lần được trở về với Bạc Liêu, thấy lại con đường xưa, góc chợ cũ. Phải chăng, đó chính là cái diệu kỳ của ẩm thực, kết nối hiện tại với miền ký ức xa xôi?
